Không ai nợ cả
Chủ Nhật, 7/7/2013 | 08:20 GMT+7

(iTin) - Tháng 8. Mưa. Ở một thị trấn nhỏ đìu hiu bên bờ Biển Đen.
 

Đó là một giai đoạn khó khăn, ai cũng nợ nần và phải mua vay bán nợ.

Bỗng đâu, một du khách giàu có tìm đến. Ông bước vào khách sạn duy nhất của thị trấn, đặt trước 100 Euro lên bàn lễ tân và lên gác chọn thuê phòng.

Nhân dịp này sẵn có tiền Chủ khách sạn cầm lấy tờ 100 Euro và chạy đi trả nợ cho anh hàng thịt.

Anh hàng thịt cầm tờ 100 Euro, chạy đi trả cho ông nuôi lợn.
 
Ông nuôi lợn cầm tờ 100 Euro, chạy đi trả cho người bán thực phẩm và chất đốt.

Người bán thực phẩm và chất đốt cầm tờ 100 Euro, chạy đi trả cho Công ty Du Lịch (trong thời buổi khó khăn nên ngay cả dịch vụ cũng phải bán chịu).

Đến lượt Công ty Du lịch chạy đến khách sạn, mang theo tờ 100 Euro để trả cho ông chủ món nợ tiền phòng trong những lần thuê phòng cho khách thời gian qua.

Cuối cùng, người du khách không tìm được phòng nào ưng ý và bảo rằng mình không chọn được phòng nào thích hợp nên không thuê phòng nữa và xin lấy lại tờ 100 Euro đã đặt trước.

Thực tế là chẳng ai kiếm được đồng nào cả. Thế nhưng, cả thị trấn giờ đã hết nợ nần và lạc quan nhìn về tương lai.

(Nhà thơ Lê Duy Phương mail cho VCH blog
Ý kiến phản hồi(1)
Vấn đề là Lượng (07/07/2013 11:49 AM) Lý Toét - xacbacxangbang@gmail.com

Vấn đề là Lượng, CACC ạ Trong cái dây chuyền nợ ấy chỉ cần một khâu, chẳng hạn cô gái điếm kiếm không đủ tiền thuê trọ, là hệ thống đó sụp đổ. Từ ngữ thời thượng người ta gọi là nợ xấu. Trong nền kinh tế TT định hướng XHCN, cái khâu yếu ấy không chỉ có 1.

Ý kiến của bạn

Tin mới nhất
Tin cũ hơn
Giá vàng 9999
Tỷ giá
(Nguồn: EXIMBANK)

Thông tin quảng bá